Trang

Chủ Nhật, 30 tháng 6, 2013

Chuyện anh em vua Trần Thái Tông hoán đổi vợ chồng

Lý Chiêu Hoàng, là vị vua thứ 9 và là cuối cùng của nhà Lý, từ năm 1224 đến năm 1225, đồng thời là nữ hoàng duy nhất trong lịch sử Việt Nam.Bà là con thứ của vua Lý Huệ Tông, sinh tháng 9 năm Mậu Dần (1218), tên húy là Phật Kim, sau đổi là Thiên Hinh, tước hiệu là Chiêu Thánh công chúa. Mẹ bà là Trần Thị Dung. Chị gái là công chúa Thuận Thiên, cả hai chị em bà sau này đều có thời là hoàng hậu của Trần Thái Tông.

Sách Đại Việt sử kí toàn thư (bản kỉ, quyển 5, tờ 9b và tờ 10 a-b) có chép một câu chuyện xảy ra vào năm Đinh Dậu (1287) như sau: "Bấy giờ, Chiêu Thánh (hoàng hậu của Thái Tông - ND) thì không có con mà Thuận Thiên (chị ruột của Chiêu Thánh, vợ của Trần Liễu là anh ruột vua Trần Thái Tông - ND) thì đã có thai Quốc Khang được ba tháng. Trần Thủ Độ và công chúa Thiên Cực (nguyên hoàng hậu của vua Lý Huệ Tông, sau gả cho Trần Thủ Độ- ND) bàn kín với vua là nên mạo nhận lấy để làm chỗ dựa về sau.
Vì thế, Liễu hợp quân ra sông Cái làm loạn. Vua lấy làm áy náy trong lòng, ban đêm ra khỏi kinh thành, chạy đến chỗ quốc sư Phù Vân là bạn cũ, trên núi Yên Tử rồi ở luôn tại đó. Hôm sau, Thủ Độ dẫn các quân đến mời vua trở về kinh sư. Vua nói: "Trẫm vì non trẻ, chưa cáng đáng nổi sứ mạng nặng nề, phụ hoàng lại vội lìa bỏ (chỉ việc Trần Thừa mất năm 1284 - ND), sớm mất chỗ trông cậy nên không dám giữ ngôi vua, sợ làm nhục đến xã tắc".
Thủ Độ cố nài xin nhiều lần vẫn chưa được, mới bảo với mọi người rằng: "Xa giá ở đâu tức là triều đình ở đó". Nói rồi, cắm nêu trong núi, chỉ chỗ này là điện thiên An, chỗ kia là Đoan Minh Các, sai người xây dựng. Quốc sư thấy thế liền tâu rằng: "Bệ hạ nên gấp quay xa giá trở về, chớ để làm hại núi rừng của đệ tử".
Vua bèn trở về kinh đô. Được hai tuần, Liễu tự lượng thế cô khó lòng địch nổi, bèn ngầm đi thuyền độc mộc, giả làm người đi đánh cá để đến chỗ vua xin hàng. Anh em nhìn nhau, khóc lóc. Thủ Độ nghe tin đến thẳng thuyền vua, rút gươm thét lớn: "Giết thằng giặc Liễu!"
Vua giấu Liễu trong thuyền rồi vội bảo Thủ Độ: "Phụng Càn Vương (tước hiệu cũ của Trần Liễu, khi Trần Liễu còn làm quan cho nhà Lý) đến hàng đấy". Nói rồi, lấy thân mình che chở cho Liễu. Thủ Độ tức lắm, ném gươm xuống sông mà nói rằng: "Ta chỉ là con chó săn thôi, biết anh em các người thuận nghịch thế nào mà lường được". 
Vua nói anh em hòa giải và bảo Thủ Độ rút quân về. Vua lấy đất Yên Phụ, Yên Dưỡng, Yên Sinh, Yên Hưng và Yên Bang (nay là đất hai huyện Đông Triều và Yên Hưng, tỉnh Quảng Ninh - ND) để cấp cho Liễu làm ấp thang mộc. Nhân tên đất được phong mà Liễu có tên hiệu là Yên Sinh Vương (cũng đọc là An Sinh Vương - ND).
Phan Phu Tiên (là nhà biên khảo, nhà sử học, và là thầy thuốc Việt Nam ở đầu thời Nhà Lê sơ) nói: "Tam cương ngũ thường là luân lí lớn của loài người. Thái Tông là ông vua khai sáng cơ nghiệp, đáng lẽ phải dựng phép tắc  để truyền lại cho đời sau, lại nghe mưu gian của Thủ Độ, cướp vợ của anh làm hoàng hậu, chẳng phải là bỏ cả luân thường, mở lối dâm loạn đó ư? Liễu từ đó sinh ra hiềm khích, cả gan làm loạn, ấy là bởi Thái Tông nuôi nên tội ác cho Liễu vậy". Còn Sử thần Ngô Sĩ Liên nói: "Thái Tông mạo nhận con của anh làm con mình. Sau này Dụ Tông và Hiến Từ (hoàng hậu) đều cho (Dương) Nhật Lễ làm con của Cung Túc vương, đến nỗi cơ nghiệp nhà Trần suýt nữa sụp đổ, há chẳng phải là không có ngọn nguồn của nó hay sao?".
Luật nay: Vi phạm chế độ một vợ một chồng
Chuyện hoán vợ đổi chồng này đã để di hại rất lớn về sau, nếu không có con Trần Liễu là Trần Hưng Đạo sáng suốt hơn người thì mối nguy thật khó mà lường trước được. Mới hay, luân thường không giữ, khó mà giữ an nguy cho xã tắc.
Câu chuyện đó, ai cũng cho rằng là một việc làm sai trái về mặt đạo đức, thậm chí, chiếu theo các quy định của pháp luật ngày nay thì hành vi đó đã vi phạm vào Tội vi phạm chế độ một vợ, một chồng được quy định tại Điều 147 BLHS như sau: "Người nào đang có vợ, có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người khác hoặc người chưa có vợ, chưa có chồng mà kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng với người mà mình biết rõ là đang có chồng, có vợ gây hậu quả nghiêm trọng hoặc đã bị xử phạt hành chính về hành vi này mà còn vi phạm, thì bị phạt cảnh cáo, cải tạo không giam giữ đến một năm hoặc phạt tù từ ba tháng đến một năm".
Cũng Tại Mục 3 Thông tư liên tịch số 01/TTLT-BTP-BCA-TANDTC-VKSNDTC của bộ Tư pháp - bộ Công an - Tòa án nhân dân tối cao - Viện kiểm sát nhân dân tối cao ngày 25/9/2001 đã quy định: "Chung sống như vợ chồng là việc người đang có vợ, có chồng chung sống với người khác hoặc người chưa có vợ, chưa có chồng mà lại chung sống với người mà mình biết rõ là đang có chồng, có vợ một cách công khai hoặc không công khai nhưng cùng sinh hoạt chung như một gia đình. Việc chung sống như vợ chồng thường được chứng minh bằng việc có con chung, được hàng xóm và xã hội xung quanh coi như vợ chồng, có tài sản chung đã được gia đình cơ quan, đoàn thể giáo dục mà vẫn tiếp tục duy trì quan hệ đó...". Tuy nhiên, để truy cứu trách nhiệm hình sự về tội này đòi hỏi phải có đầy đủ các yếu tố.
TƯỜNG LINH

Bí mật, bức ảnh lạ về Phật Hoàng xôn xao ở Yên Tử

Ngay khi đặt chân đến đất Yên Tử, chúng tôi đã nghe thấy người dân nơi đây xôn xao về một bức ảnh lạ được chụp được cảnh mắt Phật Hoàng phát sáng và khói hương tỏa hình rồng. Để làm rõ thực hư, chúng tôi dừng lại lâu hơn ở chân tháp Huệ Quang (người dân Yên Tử vẫn gọi là Tháp Tổ) để gặp người đang lưu giữ bức ảnh này như một báu vật của mình.

Phật Hoàng “hiển linh”!?
 
Bà Đinh Thị Nhẩu (quê ở xã Phả Lễ, huyện Thủy Nguyên, Hải Phòng) đến làm công quả ở Yên Tử từ hơn 20 năm trước. Ban đầu, bà làm ở chùa Một Mái, sau chuyển xuống chùa Làn. Giúp việc tại chùa Làn được 1 năm thì sư trụ trì Yên Tử hỏi bà muốn lên trông nom Tháp Tổ không. Bà cũng suy nghĩ nhiều vì Yên Tử ngày đó còn hoang sơ lắm, ở một mình trên đó bà cũng thấy lo nhiều hơn. Thế rồi, như được trời Phật xui khiến, bà gạt qua mọi nỗi sơ hãi để quyết định một mình lên Tháp Tổ. Bà Nhẩu năm nay đã 81 tuổi, chính là nhân vật của câu chuyện Phật Hoàng hiển linh và khói hương tỏa hình rồng 5 năm về trước. Dường như cảm xúc vẫn còn nguyên trong tâm trí, bà bắt đầu quay ngược thời gian bằng giọng kể rất hào hứng.
 
Bức ảnh có khói hình rồng và mắt Phật Hoàng phát sáng.
 
Vào ngày giỗ lần thứ 700 của Phật Hoàng Trần Nhân Tông, lễ hội được tổ chức trang trọng lắm nên bà Nhẩu cũng bận rộn hơn với công việc giữ gìn vệ sinh cho Tháp Tổ, nơi lưu giữ xá lị của Người. Khoảng hơn 10h, bà đang ngồi trông Tổ Tháp thì có một người đàn ông ghé vào nói chuyện và muốn nhờ bà thắp hương, cúng lễ giùm. Công việc này bà vẫn thường làm nên không ngần ngại gì. Trong lúc gia chủ sắp lễ, bà hỏi chuyện và được biết người ấy chính là người đã công đức vào chùa Hoa Yên 3 vị tượng Phật và 1 bà Chúa Thượng Ngàn cách đấy không lâu. Hôm ấy họ đến chỉ để thành tâm làm lễ giỗ Phật Hoàng và thăm chùa Hoa Yên, nơi họ đã cung tiến tượng Phật. “Ở đất Phật này gặp được người có tâm như vậy chúng tôi quý lắm, cứ như gặp người quen thân từ bao nhiêu năm rồi ấy” – bà Nhẩu chia sẻ.
Rồi bà lại kể tiếp: “Sau khi gia chủ sắp xếp xong, lễ cũng chỉ đơn giản là hoa quả, nải chuối thôi, tôi liền rút 3 nén hương ra châm và cúng lễ như bình thường. Cúng xong tôi về lại bàn đón tiếp cách đấy không xa ngồi nghỉ ngơi. Nhưng tự nhiên, như có một linh tính nào đấy thúc đẩy, tôi rời khỏi ghế ra khu vực hành lễ. Lúc này gia chủ của khóa lễ vẫn đang mải mê chiêm ngưỡng những dấu ấn của Tháp Tổ quanh đấy. Tôi bàng hoàng khi tự nhiên thấy ánh mắt của tượng Phật Hoàng tỏa sáng". Tôi hét rất to:“Phật Hoàng hiển linh, Phật Hoàng hiển linh. Người về với chúng ta rồi”. Mọi người quanh khu vực nghe tiếng hô lớn liền đổ xô về xem rất đông. Ai cũng ngỡ ngàng trước hình ảnh đang hiện rõ mồn một trước mắt. Cùng lúc đó, tôi thấy khói hương nghi ngút trên bàn thờ tỏa thành hình thù rất đặc biệt như hình con rồng. Hình ảnh rất rõ nét, nhìn là thấy ngay chứ không cần tưởng tượng gì hết”.
Bí mật sau bức ảnh lạ về Phật Hoàng xôn xao ở Yên Tử 2
Anh Nguyễn Đức Thanh, tác giả bức ảnh lạ.
Giải mã bức ảnh lạ
Khói hình rồng là khoảng khắc ngẫu nhiên
Ông Trần Mạnh Thường (phó trưởng ban Lý luận phê bình nhiếp ảnh, Hội Nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam) nhận xét: Về hình ảnh khói hương tỏa hình rồng, tôi có thể lý giải rằng, bức tượng nằm trong một cái tháp, đằng sau tượng là vòm, khói hương gặp gió thì quần hội chứ không bay thẳng ra ngoài trời. Đây chỉ là một sự tự nhiên, ngẫu nhiên mà có. Bức ảnh chụp đúng lúc có khói hương tạo hình rồng, cho chúng ta cảm giác như rồng đang bay, lại thêm đôi mắt tượng Phật phát sáng nên có thể coi đây là một “khoảnh khắc nhiếp ảnh”.
Hình ảnh rồng thì hoàn toàn có thể coi là ngẫu nhiên vì nhiều đám mây trên trời cũng tích tụ thành các hình ảnh gần gũi với đời sống. Chúng ta có thể hiểu đơn giản rằng, khi hơi nước bốc hơi, gặp những cơn gió, chúng sẽ tự tập hợp lại thành các hình thù khác nhau. Ở đây, khói hương hình rồng này cũng vậy, hoàn toàn có thể tự nhiên mà tạo thành.
Sau nhiều kênh tìm kiếm, chúng tôi cũng đã tìm ra tác giả bức ảnh chụp mắt Phật Hoàng tỏa sáng và khói hương hình rồng. Anh là Nguyễn Đức Thanh, từng là chủ tịch HĐQT của Tập đoàn Phúc Thanh. Anh Thanh bảo, cuộc đời anh, kể từ ngày chụp được hình ảnh này đã hoàn toàn bước sang một hướng khác. Anh Thanh nhớ lại, vốn đam mê chụp ảnh nên tối trước ngày giỗ Phật Hoàng, anh đã tìm mua được chiếc máy ảnh ưng ý nhãn hiệu Leica M6 của Đức, chụp bằng phim nhựa. Tuy nhiên, anh Thanh không phải là người duy nhất chụp được khoảnh khắc kỳ diệu này bởi hôm xảy ra hiện tượng mắt Phật Hoàng phát sáng và khói hương hình rồng, khu Tháp Tổ có khoảng 20 người chứng kiến.
Sáng ngày giỗ Phật Hoàng, được một vị sư ở Yên Tử nhờ trang hoàng Tháp Tổ chuẩn bị cho lễ giỗ, anh Thanh trực chỉ đến thẳng tháp Huệ Quang. Ngay khi đến nơi, gần như ngay lập tức, anh lạnh sống lưng vì thấy mắt Phật hoàng phát sáng. Vội vàng lôi chiếc máy ảnh Leica M6 vẫn đang đeo trên cổ, anh chụp liên tục 4 bức hình. Không yên tâm với chiếc máy ảnh mới, anh Thanh lấy chiếc máy ảnh kỹ thuật số mang theo dự phòng ra chụp liên tục thêm hàng chục bức ảnh nữa. Khi thầy Thích Thanh Quyết thấy được hình ảnh tượng Phật Hoàng phát sáng trong máy ảnh kỹ thuật số của anh Thanh đã đề nghị anh rửa 500 bức ảnh để tặng cho nhân dân vào ngày mai, ngày khai hội Đại lễ Phật Đản.
Xem lại các bức ảnh, anh Thanh ngạc nhiên khi các đốm sáng đổi chỗ vài lần trong Tháp Tổ. Ban đầu, 2 đốm sáng xuất hiện ở 2 mắt tượng và 1 đốm sáng trên tường. Sau đó, chỉ còn 1 đốm sáng ở giữa trán (huệ nhãn) tượng, còn 2 đốm trên tường. Ở bức ảnh khác lại thấy 2 đốm sáng ra tận gần cuối chân mày, 1 đốm sáng vẫn ở trên tường. Thấy hiện tượng lạ, anh Thanh bắt đầu đi tìm lời giải thích khoa học cho các bức ảnh. Nhìn bàn thờ của Tổ Phật, anh ngạc nhiên vì khi thấy có 3 chén nước dâng lên Ngài (bình thường không thấy có). Đúng 11h, khi mặt trời xuất hiện thì phương vị mặt trời chiếu thẳng vào chén nước đã phản chiếu lên tượng Phật Hoàng làm ra những đốm sáng kia. Vì mặt trời liên tục chiếu theo các phương khác nhau nên đốm sáng có những thay đổi nhất định như hình ảnh anh Thanh đã chụp được. 
Còn về 4 tấm ảnh được chụp bằng máy Leika, sau khi rửa ra có thể nhìn rất rõ hình ảnh khói hương cuộn lại thành hình rồng. Không thể giải thích được hiện tượng này nên anh Thanh chỉ có thể cho rằng “đây là một sự hòa hợp hoàn toàn ngẫu nhiên”. Kể từ khi chụp được khoảnh khắc này, anh Thanh đã rửa cả ngàn bức ảnh để tặng cho những người có duyên và muốn có linh ảnh này. Cũng từ thời điểm đó, Đức Thanh đã trở thành một con người khác khi quyết định rút ra khỏi công việc kinh doanh để tìm hiểu và tu luyện Phật pháp bởi anh cho rằng, việc chụp được những bức ảnh quý trên là “duyên lành” của anh với cửa Phật từ bi.
Trao đổi với PV, sư thầy Thích Khai Bi (Yên Tử) cho biết: “Tôi không được tận mắt chứng kiến hiện tượng lạ này nên ban đầu, khi nhìn thấy bức ảnh, tôi nghĩ có thể bức ảnh đã được photoshop. Nhưng một thời gian sau, khi nhiều người khác chụp thêm những hình ảnh ở suối Giải Oan, người ta cũng nhìn thấy nhiều đốm sáng bảng lảng bay quanh suối như ánh mắt tượng Phật Hoàng phát sáng thì tôi tin chắc chắn bức ảnh kia là có thật. Còn hình ảnh khói hương tỏa hình rồng có thể chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên bởi vẫn có rất nhiều hình ảnh tự nhiên rất giống một hình thù nào đó trong cuộc sống này”.
Mắt tượng phát sáng không phải sản phẩm photoshop
Một giảng viên của khoa nhiếp ảnh (Trường Đại học Sân khấu Điện ảnh) bình luận: Nếu tác giả chụp được bức ảnh ngẫu nhiên này thì quá tuyệt vời. Để ý kỹ một chút, ta sẽ thấy tượng được làm bằng xi măng, không thể có sự phản xạ ánh sáng. Kể cả nếu chũng ta cố tình chiếu đèn vào thì cũng không thể sáng như thế này được. Bởi nếu có sự phản xạ ánh sáng ở đây thì sẽ phải sáng cả khuôn mặt, không thể chỉ sáng 2 con mắt được. Hơn nữa, cái sân ở trên Tháp Tổ cũng không thể hắt sáng được. Không cần quan sát kỹ thì ta cũng thấy góc ảnh này nhìn rất thẳng, chưa bao giờ ánh sáng hắt lại trực diện như thế. Do vậy, đốm sáng này không thể do sự phản xạ ánh sáng mà cấu thành nên. Hoặc giả như có sự phản xạ ánh sáng thì ở đây, khi ánh sáng hắt từ dưới lên, đốm sáng sẽ phải nằm ngay dưới đường lông mày, không thể nằm ở đôi mắt được.

Linh ứng lạ trong lễ cầu siêu và tụng kinh niệm Phật

Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã: "Tôi xin khẳng định, cầu siêu như vậy giúp đỡ được rất nhiều, cho nhiều thế giới khác nhau."
Một lần, chúng tôi tổ chức đại lễ cầu siêu ở Bến Tre, hôm đó gió rất lớn. Cạnh hội trường có một cây sứ rất cao to. Khi vị đại đức đọc kinh, cái cây ấy cứ nghiêng dần về phía ngược chiều gió rồi bật gốc đổ rầm xuống nơi ông đang đứng trong sự ngạc nhiên, lo sợ của những người dự khán. Tôi giải thích với họ rằng, không phải sợ hãi. Đó là tín hiệu cho thấy hàng ngàn hàng vạn vong hồn về dự khán. Lần khánh thành Bệnh xá Đặng Thùy Trâm ở Quảng Ngãi cũng vậy, mưa như trút nước khiến buổi lễ sẽ khó thực hiện đúng giờ. Có người ra chân tượng chị phát tâm xin ngưng mưa và thật kỳ lạ, cơn mưa nhỏ dần sau đó thì ngớt hẳn. Buổi lễ diễn ra đúng giờ suôn sẻ, ngay sau buổi lễ, trời lại tiếp tục mưa. Những trải nghiệm cho tôi hiểu rằng anh linh những người đã khuất vẫn tồn tại, sẵn sàng lắng nghe và đã thấu tỏ tấm lòng người sống
Năm 2005, miền Trung tan tác sau cơn bão số 7. Chưa kịp hoàn hồn thì đã có tin cơn bão số 8 sức gió mạnh hơn sẽ tràn vào bờ biển sau 3 ngày nữa. Các đồng nghiệp miền Trung gọi vào cho tôi than thở: “Dân miền Trung khổ quá rồi. Có cách nào xin thôi bão được không”. Tôi nói, xem có vị lãnh đạo nào thành tâm cùng anh em ăn chay, cầu nguyện và nhờ chùa gióng chuông trì chú cầu nguyện ngay trong ngày, chắc trời đất thấu hiểu. Họ làm theo, và như một phép mầu, cơn bão ấy chuyển hướng không vào đất liền nữa, các nước đặt tên là cơn bão “Con bò rừng”.
Tôi nhớ nhất kỷ niệm một lần ở Côn Đảo là vì đoàn người năm ấy muốn vào nghĩa trang để thắp nhang cầu nguyện. Thế nhưng, không hiểu sao người quản trang nhất quyết không cho đoàn vào bên trong. Thấy lạ quá, tôi phát tâm tìm câu trả lời. Nhiều vong hồn ở nghĩa trang nói với tôi rằng: “Chúng tôi ở đây, quanh năm người thăm viếng hương khói rất nhiều. Còn nhiều anh em, đồng bào ta nằm giữa biển khơi. Xin hãy cứu giúp họ trước”.
Đêm hôm đó, chúng tôi lập hương án trên bờ biển cầu siêu. Một cảnh tượng lạ lùng diễn ra. Càng tụng kinh đến đâu, những vệt màu lạ bay lên đến đó. Hàng chục ngàn vong hồn hàng hàng lớp lớp vỗ tay hạnh phúc, một không khí hoan vui bao trùm. Hôm sau, chúng tôi vào lại nghĩa trang thì đã thấy người quản trang đợi sẵn, tay bắt mặt mừng hoan hỉ mời vào. Ông không hề nhớ chuyện xảy ra hôm trước, tuồng như có vong hồn liệt sĩ bên trong nghĩa trang nhập vào, bắt ông phải làm như vậy.
Nhà ngoại cảm Nguyễn Văn Nhã cùng các đồng sự trong hành trình lên đỉnh Fansipan.
Một lần chúng tôi cầu siêu ở Lào Cai thì có rất nhiều vong hồn lính phía Trung Quốc nhờ cứu giúp. Cả đoàn phải nhờ người qua bên kia, tìm một ngôi chùa cầu nguyện để gửi linh hồn họ vào đó. Người trải nghiệm tâm linh nhiều như chúng tôi đều nhận thấy trong thế giới ấy cũng có những cơ duyên kỳ lạ, những điều kỳ diệu, hấp dẫn chưa nhiều người chạm tới. Những năm tháng tìm mộ, có những trường hợp tôi nhớ mãi. Ví dụ như: Mộ liệt sĩ tên Hoa thì tìm thấy trên đất bà Nở (Hoa nở), hoặc hài cốt liệt sĩ Đức ở trên đất ông Đạo (Đạo Đức)...đó là những cơ duyên thú vị như thế. Lại nhớ, lúc tìm ra mộ của một tỉnh ủy viên ở nghĩa trang.
Lãnh đạo tỉnh tất tả có ý dời mộ ông lên hàng đầu, cao nhất nghĩa trang. Hồn ông tỉnh ủy viên nhập vào con trai nói rằng: “Hãy để tôi nằm yên cùng anh em, đồng đội”. Lãnh đạo tỉnh hầu như lần đầu gặp phải một hiện tượng tâm linh lạ lùng và thiêng liêng như vậy, ai cũng ngỡ ngàng. Cuối cùng, họ quyết định làm theo di nguyện của người đã khuất.
Và ánh linh Phật pháp
Suốt những năm tháng hoạt động ngoại cảm và cả về sau này, điều mà tôi luôn trăn trở cùng bạn đọc là làm sao để vong hồn siêu thoát về những cảnh giới tốt đẹp hơn? Hàng chục năm như người tìm đường, tôi đã tìm ra “kho báu” mang tên: Phật pháp. Phật pháp ở nước ta cũng đã có lịch sử lâu đời và sức cuốn hút không cần phải khẳng định lại.Còn tôi nhận thấy đường tu ắt phải thú vị và hấp dẫn lắm. Mỗi lần nhìn tượng đức Phật đều toát lên niềm an vui tự tại.
Lần tôi theo đoàn lên núi Trúc Lâm Yên Tử, một vị tổng giám đốc trong đoàn lần đầu biết đến sự tích vua Trần Nhân Tông đi tu lập nên Thiền phái này, ông cảm phục và nhận ra tu theo Phật pháp không phải cực khổ hành xác mà là nơi đạt đến vui sướng, hạnh phúc thực sự. Ông về ăn chay niệm phật luôn từ đó. Riêng tôi đi nhiều nơi và gặp nhiều người mới thấy rằng: Làm một người đứng đầu đơn vị mà hướng tâm thực hành Phật pháp thì không chỉ giúp mình mà còn giúp được nhiều người dưới mình. Giám đốc một doanh nghiệp tôi vừa gặp kể rằng ông niệm phật ăn chay trường nhiều năm qua. Trong khủng hoảng kinh tế, doanh nghiệp ông vẫn làm ăn ổn định, đơn hàng đến đều đặn. Ông coi đó là nhờ ánh sáng Phật pháp soi đường.
Một số vị lãnh đạo, chủ doanh nghiệp khác vốn là chỗ quen thân với tôi nhiều năm trước bị bệnh nan y đi chạy chữa ở khắp nơi trong và ngoài nước nhưng không thuyên giảm đã hỏi tôi còn giải pháp nào không về mặt tâm linh ? Tôi trả lời, bệnh của họ chỉ có trời Phật cứu, nếu tin vào tâm linh hãy thành tâm ăn chay niệm Phật.. Thật kỳ lạ, hầu hết họ nói khối u lúc trước to như trái chanh thì sau khi họ ăn chay, niệm Phật, hướng thiện đã dần dần nhỏ đi, teo dần. Một số rất vui mừng đã đi hẳn vào con đường tu.

Nhiều người hỏi tôi làm thế nào để thấy đức Phật hiển linh? Tôi cho rằng duyên đến và chỉ đến với người vững tin, kiên nhẫn. Lần tôi ở một ngôi chùa tại Đà Nẵng, cả đạo tràng đang trì chú thì mưa to. Thật kỳ lạ là nơi phật tử ngồi, bán kính chừng 10m không có mưa, không ai bị ướt. Có lần cầu siêu ở Nghệ An, hàng ngàn người dự, bỗng có ánh hào quang Đức Quán Thế Âm hiện ra trong không trung. Tôi và nhiều nhà ngoại cảm khác biết rằng những lúc như vậy, Bồ Tát đã hiển linh, đã thấu tỏ lòng người.
Trải nghiệm đáng nhớ nhất của tôi là lần cùng các nhà ngoại cảm khác thỉnh tượng đức thánh Trần và tượng Quán Thế Âm lên đỉnh Fansipan. Đường đi gian khổ mất 3 ngày 2 đêm từ Sapa mới lên tới đỉnh. Người Mèo dẫn đường lên đỉnh núi rất e ngại vì chưa thấy đoàn người cao tuổi nào đi. Lên được đỉnh Fansipan phải là người trẻ, còn phải rèn luyện thể lực hai tháng mới đi được. Đoàn người hôm đó chỉ có sức mạnh là ý chí và niềm tin, cuối cùng cũng lên được đỉnh. Đỉnh núi âm u, mây phủ, điều kiện áp suất thấp rất khó thở, buồn nôn khiến người thường chỉ nán lại 15 phút rồi quay về. Tôi cùng 7 nhà tâm linh khác đi đến một quyết định táo bạo: Ở lại một đêm tụng kinh tĩnh tâm cầu nguyện trên đỉnh núi. Thật kỳ lạ, dù đã lớn tuổi nhưng không ai hề hấn gì.
Trước khi đi một tuần tất cả đều ăn chay. Mấy ngày leo núi cũng chỉ ăn chay nhưng ai cũng khỏe mạnh lạ thường. Đến sáng, đoàn người tiếp tục trì chú niệm Phật thì bỗng thấy mặt trời mọc. Có vài người trong đoàn đều cảm nhận tín hiệu của Quán Thế Âm Bồ Tát hiển linh. Vì trên đỉnh núi ấy rất hiếm khi nhìn thấy mặt trời. Chợt nhớ lời thầy Huyền Diệu rằng Fansipan là một trong những ngọn núi linh thiêng nhất thế giới, một Kailash của Việt Nam, quả đúng không sai.
Còn nhiều câu chuyện khác không thể kể hết. Tựu trung lại, thế giới tâm linh bao la và rộng lớn, có những cõi giới cao hơn thế giới con người đang sống rất nhiều. Không có trợ lực từ các thế giới ấy, con người khó nhận ra giá trị của cuộc sống. Tâm linh là hành trình đưa con người đến với những điều tốt đẹp, cho con người chúng ta một tâm thế sống và xa hơn nữa là một tâm thế khi rời xa thể phách này. Nếu nhận diện được điều ý nghĩa kỳ diệu này là đã đến được với điểm xuất phát của hành trình thiêng liêng đó rồi.
“Người nào đặt tâm linh cao hơn vật chất tức là đã gieo mầm hạnh phúc. Chinh phục con người bằng tâm linh tức là đã mang đến hạnh phúc. Tâm linh là một “vũ khí”. Nơi nào tâm linh mạnh, ở đó có chiến thắng và sự trường tồn”.- Hòa thượng Thích Huyền Diệu.
Theo Kiến thức